Ở thị trấn nhỏ Pikeville, bang Kentucky (Mỹ), cái tên Octavia Hatcher vẫn được nhắc đến như một câu chuyện rùng rợn truyền qua nhiều thế hệ. Đó không chỉ là một bi kịch cá nhân, mà còn là nỗi ám ảnh tập thể của cả một cộng đồng vào cuối thế kỷ 19.
Theo truyền thuyết địa phương, Octavia Hatcher là một người mẹ trẻ vừa sinh con trai thì không lâu sau, đứa bé q.u.a. đ.ờ.i. Nỗi đau mất con dường như đã đánh gục bà. Vài tháng sau, Octavia cũng lâm bệnh nặng với những triệu chứng kỳ lạ: hôn mê sâu, không phản ứng, cơ thể lạnh dần như thể đã tắt thở. Trong bối cảnh y học thời đó còn hạn chế, người ta tin rằng bà đã q.u.a đ.ờ.i.
Vì thời tiết mùa hè miền Nam nóng bức, thithe bà được chôn cất nhanh chóng để tránh p.h.â.n h.ủ.y. Không ai ngờ rằng, quyết định vội vàng ấy có thể đã dẫn đến một trong những câu chuyện kinh hoàng nhất lịch sử địa phương.
Chỉ một thời gian ngắn sau đám tang, nhiều cư dân khác trong thị trấn bắt đầu xuất hiện những triệu chứng tương tự: hôn mê sâu, tưởng chừng như đã c.h.ế.t… nhưng rồi họ bất ngờ tỉnh lại. Điều này làm dấy lên nỗi sợ hãi: liệu Octavia có thực sự đã c.h.ế.t khi bị c.h.ô.n xuống?
Người dân quyết định đào mộ bà lên. Khi mở quan tài, họ phát hiện những dấu hiệu đáng sợ: bên trong nắp quan tài có vết cào xước, móng tay của Octavia dính m.á.u và bị gãy. Thithe bà không còn nằm ngay ngắn như lúc c.h.ô.n cất, mà ở tư thế cho thấy bà đã tỉnh lại và cố gắng thoát ra trong tuyệt vọng.
Nhiều giả thuyết cho rằng căn bệnh thực sự có thể là viêm não hoặc một dạng rối loạn thần kinh khiến người bệnh rơi vào trạng thái hôn mê sâu, dễ bị nhầm là đã TV – điều không hiếm gặp trong thời kỳ mà các phương pháp xác định cái c.h.ế.t còn rất sơ sài.
Dù tính xác thực của câu chuyện vẫn còn gây tranh cãi, một số nhà sử học địa phương tin rằng Octavia thực sự đã bị c.h.ô.n sống. Hiện nay, ở Pikeville vẫn có một tượng đài tưởng niệm bà.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét