Ngày 23 tháng Chạp không chỉ là một mốc thời gian trên tờ lịch, mà là tín hiệu thiêng liêng báo hiệu Tết Nguyên Đán đã chính thức chạm ngõ từng nhà. Đây là khoảnh khắc mọi gia đình Việt sửa soạn mâm cơm tươm tất, mũ áo chỉnh tề để thực hiện nghi lễ tiễn ông Công ông Táo về trời. Theo quan niệm dân gian, Táo Quân là những "người chép sử" thầm lặng, chứng kiến mọi buồn vui, thiện ác của gia chủ suốt một năm. Lễ cúng này chính là buổi "tổng kết" trang trọng, nơi gia chủ gửi gắm mong cầu các Táo sẽ tâu bày những điều tốt đẹp với Ngọc Hoàng, xá tội cho lỗi lầm năm cũ và mang về bình an cho năm mới.
Nét đẹp thơ mộng nhất của phong tục này nằm ở hình ảnh những chú cá chép đỏ – "chuyên cơ" đặc biệt đưa các Táo vượt Vũ Môn. Người xưa tin rằng cá chép là linh vật mang cốt cách phi thường, có khả năng hóa rồng, tượng trưng cho sự thăng hoa và kiên trì. Hành động thả cá ra sông hồ sau lễ cúng không chỉ là cung cấp phương tiện cho thần linh, mà còn mang triết lý nhân văn sâu sắc về lòng từ bi phóng sinh. Nhìn những chú cá quẫy đuôi về với dòng nước, người ta gửi gắm theo đó khát vọng vươn lên và niềm tin rằng những may mắn, tốt lành sẽ "hóa rồng" rực rỡ trong năm tới.
Khi hương trầm tỏa khói và cá chép đã được phóng sinh, cũng là lúc gia chủ bắt tay vào dọn dẹp, "bao sái" ban thờ và trang hoàng lại gian bếp ấm. Đây không đơn thuần là việc vệ sinh nhà cửa, mà là nghi thức tâm linh để gột rửa những bụi bặm, xui xẻo và muộn phiền của năm cũ, trả lại sự thanh tịnh cho không gian sống. Tiễn ông Táo về trời là lúc lòng người cảm thấy nhẹ nhõm nhất, mọi lo toan được trút bỏ để sẵn sàng mở lòng đón nhận nguồn năng lượng tươi mới của mùa xuân. Ông Táo đã lên đường, và Tết đã thực sự về bên hiên nhà.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét