Giữa mênh mông sông nước lạnh lẽo, khi mọi nỗ lực tìm kiếm của thợ lặn chuyên nghiệp hay các phương tiện máy móc hiện đại đều đi vào ngõ cụt, thì người dân vùng sông nước thường tìm đến một phương thức dân gian cuối cùng, đầy bí ẩn nhưng cũng vô cùng linh nghiệm: Dùng gà trống để dẫn đường. Không phải ngẫu nhiên mà con vật quen thuộc này lại được chọn cho sứ mệnh nặng nề ấy. Trong quan niệm của người xưa, gà trống là linh vật thuộc hành Dương, tiếng gáy của nó gọi mặt trời lên, tượng trưng cho sự sống và dương khí mạnh mẽ nhất. Ngược lại, đáy sông sâu thẳm nơi người chết đuối nằm lại là nơi âm khí ngưng tụ, lạnh lẽo và u tối.
Nghi thức này thường được thực hiện trong sự im lặng căng thẳng đến nghẹt thở. Người thợ vớt xác sẽ buộc một sợi dây dài vào chân chú gà trống, chiều dài sợi dây được đo đạc kỹ lưỡng sao cho vừa chạm đến độ sâu ước lượng của đáy sông. Chiếc ghe nhỏ cứ thế chầm chậm trôi theo dòng nước, thả chú gà lơ lửng trên mặt sông. Cả gia đình và những người chứng kiến trên bờ đều nín thở dõi theo nhất cử nhất động của "người dẫn đường" đặc biệt này, bởi họ tin rằng, linh giác của loài vật đôi khi nhạy bén hơn gấp ngàn lần máy móc vô tri.
Điều kỳ lạ đến rợn người thường xảy ra khi chiếc ghe đi ngang qua một khúc sông tưởng chừng như bình thường. Chú gà đang đứng yên bỗng dưng có những biểu hiện khác thường: nó bắt đầu vỗ cánh phành phạch, vùng vẫy dữ dội, đi lòng vòng tại chỗ hoặc thậm chí cất tiếng gáy vang giữa sông nước mênh mông. Theo kinh nghiệm của những lão ngư, đó chính là khoảnh khắc sự xung đột giữa hai luồng khí Âm - Dương xảy ra mãnh liệt nhất. "Dương" (gà) gặp "Âm" (xác người) sẽ tạo ra lực hút hoặc phản ứng tự nhiên, báo hiệu rằng người xấu số đang nằm ngay bên dưới chân nó.
Cho đến tận ngày nay, khoa học vẫn chưa thể đưa ra lời giải thích thỏa đáng cho hiện tượng này. Có người bảo đó là trùng hợp, có người giải thích bằng từ trường, nhưng với những người làm nghề vớt xác và gia đình nạn nhân, đó là "phép màu" của tâm linh. Khi thợ lặn theo chỉ dẫn ấy lao xuống và tìm thấy người thân của họ nằm đó, cuộn mình trong rễ cây hay hốc đá, thì mọi nghi hoặc đều tan biến, chỉ còn lại những giọt nước mắt vỡ òa. Con gà trống nhỏ bé trong khoảnh khắc ấy đã trở thành cầu nối thiêng liêng giữa hai thế giới, "dùng Dương tìm Âm" để đưa người lạc lối trở về với gia đình, khép lại một hành trình tìm kiếm đau thương nhưng đầy tình người.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét