Người càng sống sâu càng hiểu: có những lời nói tưởng chừng vô tình, nhưng lại như mũi dao đâm vào lòng tự trọng của người khác. Càng có tu dưỡng, con người càng thấu được sức nặng của ngôn từ. Đặc biệt, khi đứng trước những người mang khiếm khuyết về ngoại hình, sức khỏe hay hoàn cảnh, lời nói không chỉ đơn thuần là phương tiện giao tiếp, mà trở thành thước đo nhân cách

Người chưa đủ tu dưỡng thường biện minh: “Tôi chỉ nói đùa”, “Tôi không có ý gì”. Nhưng đôi khi, chính một câu nói thiếu cẩn trọng có thể để lại vết thương lòng không bao giờ lành. Nỗi đau thể xác có thể chữa trị, nhưng vết thương nơi lòng tự trọng thì khó có thể hồi phục.

Một lời kém duyên có thể khiến người ta day dứt cả đời. Một câu đùa thiếu suy nghĩ có thể phá vỡ sự tự tin mà người kia đã mất cả tuổi trẻ để xây dựng. Đôi khi, không phải vì ta ác ý mà vì ta vô tâm. Nhưng sự vô tâm lặp lại nhiều lần, chính là biểu hiện của vô đạo.
Người có đạo đức không phải là người chỉ biết nói lời hay ý đẹp, mà là người biết khi nào nên im lặng. Cái miệng cũng cần được rèn bằng lòng trắc ẩn. Bởi sự tử tế không bắt đầu từ những lời hoa mỹ, mà bắt đầu từ việc không làm người khác tổn thương.
Người hiểu đời càng sâu, càng thấu cảm những nỗi khổ âm thầm của người khác. Họ không bao giờ dùng cái cớ “chân thật thô lỗ” hay “vô tư thẳng thắn” để che giấu sự nông cạn trong tâm hồn. Họ chọn sự im lặng đáng kính, thay vì những lời vô tình có thể gây đau.
Ngôn từ nhẹ như mây, nhưng hệ quả của nó có thể nặng như đá. Người thực sự cao quý là người khiến người khác cảm thấy được tôn trọng, ngay cả trong sự im lặng.
Không nói lời kém duyên trước người có khiếm khuyết – không phải để giữ hình ảnh cho bản thân, mà là để bảo vệ sự tôn nghiêm của người đối diện. Đó là sự tế nhị của người biết sống, là minh triết của người có tâm, và cũng là giới hạn đạo đức mà mỗi chúng ta cần tự nguyện giữ lấy, dù chẳng ai nhắc nhở.
Lg.Hoàng Quốc Huy








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét