Có những nơi người ta đến để chụp ảnh. Nhưng cũng có những nơi, vừa đặt chân tới là phải biết hạ mình.
Giếng Tiên không phải hồ bơi giữa núi. Người địa phương bao đời nay vẫn chỉ cúi xuống hứng một ngụm nước, rửa tay, thắp nén tâm hương rồi đi. Không ai bước hẳn xuống giếng, càng không ai mặc bikini ngâm mình trong dòng nước mà người khác còn đang uống.
Thời nay nhiều người tin rằng: miễn mình thích, miễn đẹp ảnh, miễn không ai cấm thì làm gì cũng được. Nhưng Đạo gia lại nói ngược: thứ quý nhất không phải tự do làm mọi điều, mà là biết nơi nào nên dừng.
Đạo Đức Kinh viết: “Tri chỉ bất đãi” – biết dừng thì không nguy. Có những cảnh đẹp vì còn giữ được khoảng cách. Bước thêm một bước để có bức ảnh đẹp hơn, đôi khi lại là bước quá ranh giới của sự tôn trọng.
Người ta tranh cãi chuyện Juky San có “sai” hay không. Nhưng có lẽ điều đáng nghĩ hơn là: nếu ai đến Giếng Tiên cũng xuống ngâm mình như vậy, ngày mai còn ai dám uống nước nữa?
Có người nói: “Chỉ là nước thôi, đừng làm quá.” Nhưng với người địa phương, đó không chỉ là nước. Đó là nơi cầu con, cầu bình an, cầu thuận buồm xuôi gió. Một nơi được gọi là linh thiêng, thật ra không nằm ở dòng nước, mà nằm ở việc bao nhiêu người cùng đồng ý giữ nó sạch và giữ lòng mình biết kính.
Cái đáng sợ nhất của thời nay không phải là thiếu người đẹp.
Mà là quá nhiều người nghĩ rằng cái gì đẹp với mình
thì mặc nhiên có quyền chạm vào.
Bạn nghĩ sao:
nơi linh thiêng có nên được đối xử như
một điểm check-in bình thường không?









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét